Tự dưng em muốn c/t.....:)~

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Tự dưng em muốn c/t.....:)~

Bài gửi by SauRieng on Fri May 21, 2010 7:12 pm

Nhớ không anh, cái ngày em và anh
gặp nhau ? Ngày nắng Sài Gòn như rát bỏng khuôn mặt em, khiến em phải trùm thật
kín khi bước ra đường. Thế mà anh lại bảo, Sài Gòn thế này là mát mẻ đấy, không
như cái nắng nóng của Hà thành, rát bỏng để nhớp cả người. Anh đến, lần đầu
tiên chúng ta chính thức gặp gỡ nhau, thoát khỏi những dòng chat, nhắn tin, hay
điện thoại lúc nửa đêm. Anh cười thật hiền và bảo muốn bắt tay với em, như
những người bạn lâu ngày mới gặp. Cái chạm đầu tiên …


Biết không anh, chỉ 3 ngày ngắn ngủi ấy mà thôi đã
xoay chuyển vận mệnh em rất nhiều. Có người từng bảo những cái đến quá nhanh
thì sẽ không bền lâu. Bật cười, em chỉ tin vào cái gọi là cảm giác của mình. Có
lẽ em là người đặt quá nhiều trọng trách cho bên tình cảm hơn là lí trí. Em chỉ
dùng tình cảm để nhìn nhận vấn đề, luôn như thế. Và lần này, em cũng nghe theo
lời trái tim em, Em yêu Anh. Và em hạnh phúc biết bao khi nghe câu Anh yêu Em,
từ anh.



[ Em tin anh không M. ? ]

[ Em tin ! ]

[ Cảm ơn em .]




Em luôn tin anh, cho tận lúc này …


[...]


Đã 3 tháng rồi anh nhỉ ? 3 tháng trãi dài với từng
cung bậc cảm giác. Nhưng em ko thể chối bỏ được cảm giác luôn thường trực với
em, mệt mỏi, vật vã. Có lẽ em đã quá dựa dẫm vào anh, em là 1 gánh nặng với
anh. Em biết mình luôn tạo cảm giác mệt mỏi cho chúng ta mỗi khi nói chuyện. Nhưng
anh có biết cảm giác của em khi nhận được gì từ anh ? Sự im lặng, đáng sợ đến
chừng nào.


Chuyện tình của chúng mình lãng đãng như những con
người đứng trú mưa. Ừa thì nép vào nhau 1 chút cho có hơi ấm. Ừa thì khẽ nắm
tay để nhận thấy mình có nhau. Ừa thì ôm 1 cái cho biết chúng ta vẫn bên nhau.
Tức cười. Những con người dưng, anh còn thua 1 người bạn của em ! Khi biết em buồn,
họ còn an ủi em. Anh thì ko ! Khi biết em cần một lời chia sẻ, họ đều sẵn sàng
cho em. Anh thì ko !



Trích:


...Bất chợt gió lại
bay đi bất tận, bay đến tận cùng mọi cảm xúc thăng trầm trên cõi đời này, để
nhắc nhớ, để con người không quên, yêu thương là mãi mãi...[trích Gió Lẻ-
Nguyễn Ngọc Tư]



Mỗi ngày, em mở mắt dậy. Điều đầu
tiên em nghĩ đến là hiện giờ anh dậy chưa ? Ăn chưa ? Đi học chưa ? Ngày hôm
nay của anh như thế nào ? Em chỉ cần được biết chút tin tức từ anh để biết
chúng mình vẫn còn có nhau, vẫn biết anh, còn sống, đâu đó trên thế gian này. Nhiều
tin nhắn như cánh chim bay đi lặn tăm trong bầu trời đen thẳm. Những cuộc điện
thoại dần được rút ngắn để mức tối thiểu [ 2:59s ].


Em thầm nghĩ, chỉ là do anh bận bịu quá mà thôi,
với những công việc không – tên của anh, mà anh chẳng bao giờ cho em biết. Em
tự an ủi mình rằng, không sao, chỉ cần trong lòng có nhau. Em tự dối gạt mình
bao nhiêu ngày. Cho đến khi… Em thôi không nhìn vào màn hình điện thoại nữa,
thôi không onl và check IP anh, thôi không cần biết anh đang làm gì, anh như thế
nào. Cho đến khi … nhìn nick anh, em lại quặn lòng, có cái gì đó như bóp nghẹt
lấy tim em, khó thở.



[ Anh không hiểu em ! ]

[ Anh xin lỗi M. ạ .]




Mỗi ngày, em dậy thật sớm, làm 1 ly café đen, nóng,
ko đường ngoài vỉa hè với giá 3k, cùng 1 ổ bánh mì 5k và tờ báo Pháp luật, Buổi
sáng 10k. Và em bắt đầu vác balô đến trường, lao đầu vào những con chữ khô cằn,
gai góc. Đến 11h30. ăn qua loa phần ăn trong căntin, em vội vàng lết đến 4 tầng
lầu để vào thư viện. Chẳng phải em siêng năng gì cho cam, chỉ vì em có thể onl,
và hy vọng, sẽ được chat với anh. Check IP, anh invi, em mỉm cười và viện lí
do, anh bận. Nick em luôn luôn sáng với anh, và khi anh cần, cứ pm cho em. Em
chờ … 2h lại bắt đầu 1 buổi học khác, lại tiếp tục lết đến những dãy phòng học
khác nhau, xa cách, mệt mỏi, và chán chường. Em vẫn thế, lủi thủi. Không bạn
bè, không anh. Em tự khoá kín mình với những cuộc chơi, với những tin nhắn hẹn
hò. Xù gai lên. Em chỉ cần … mình anh. Đơn giản thế thôi!



“Thôi đành ru lòng mình vậy

Vờ như mùa đông đã về”




Chiều 4h30, lại tiếp tục ăn qua loa 1 buổi tạm gọi
là cơm để dằn bụng học tiếp buổi tổi. 6h đến 9h, khoảng thời gian mông lung.
Giảng đường trống trãi, em thường chọn 1 góc khuất, để lẩn mình trong đó. Đặt
lap, cùng điện thoại lên bàn, tháo headphone, giở nón trùm đầu, em trở về thế giới
của mình. Học – học – và học. Em bắt đầu làm cho mình bù đầu với những môn học,
em muốn mình học thật tốt.


Chắc anh cũng chẳng biết em vừa chuyển ngành học,
đó là 1 thay đổi lớn trong em ? Chắc anh cũng chẳng biết vì thế mà em phải học
gấp 2 lần sinh viên khác để theo kịp tiến độ của ngành mới ? Chắc anh cũng
chẳng biết để không có thời gian linh tinh, suy nghĩ vớ vẩn, em đã đăng kí học
những tín chỉ mà đến năm 4 mới cần ? Chắc anh cũng chẳng biết em đi phỏng vấn để
tìm cho mình 1 việc làm thêm, vừa thêm thu nhập, vừa có kinh nghiệm, và wan
trọng hơn, công ty Luật này có văn phòng ngoài Hà Nội…. Chắc chắn những điều
này anh đâu thể biết được. Vì những khi được chat với anh, anh đâu hỏi em dạo
này thế nào, và em cũng chẳng thể mở lời khi mà chúng ta cứ tiếp diễn những
trận chửi nhau, như những ng` dưng. Mà chắc gì, anh đã wan tâm đến những gì gọi
là cuộc – sống – của – em ?!


9h, lang thang bước wa những con đường vắng lạnh,
ánh đèn cam rọi đủ sáng để thấy những bóng ng` đổ xô ra về, tiếng mời gọi café
hay ăn khuya, em mỉm cười lắc đầu như thường lệ, đi theo con đường mòn wen
thuộc về KTX. Lui cui nấu nước và chế biến món gọi là Mì gói 1 k/ gói, bật lap
ra , đặt trên bụng, tô mì còn bốc khói nằm kế bên, nick anh sáng, và busy. Chắc
giờ anh đang loay hoay với những thứ anh gọi là linh tinh. Chợt, cái rã rời của
1 ngày mệt mỏi xâm chiếm lấy em. Tự nhiên em thấy chán nản, thấy tất cả mọi thứ
quanh mình tẻ nhạt khôn cùng. Em buồn. Buồn thực sự. Muốn chấm dứt cái cảm giác
khó chịu vất vưởng trong mình. Em phải làm gì đó, để chấm dứt, để kết thúc… để
làm gì nữa em cũng không biết được.



Vậy là tự dưng em muốn chia tay.


"Phố hững hờ phố...

Người hững hờ người...

Nắng buông thả trượt trên đọt lá gầy..."




Em treo status: [Tự dưng em muốn chia tay ...],
xong em nhấp vào trang nhạc cá nhân của anh, lúc mà chúng ta chỉ là bạn – bè,
anh đã send cho em. Gần một trăm bài hát nối tiếp nhau, Em cứ để thế, nào rap,
nào pop...Không phải là thể loại của em. Ngày xưa em chỉ nghe được vài bài, nhưng
giờ đây em nghe tất cả. Lạ thay, không còn thấy khó nhai như trước nữa. Vì đầu
óc em trống rỗng nên nó dễ lấp đầy bằng bất cứ thứ gì chăng?


Giấc ngủ không đến nhanh như em tưởng, em nghe nhạc
triền miên, rồi chơi game Line. Chỉ là sắp xếp những viên tròn cùng màu lại với
nhau cho nổ. Vậy mà em chơi mải miết, chơi đến mức rã rời đôi tay và cơ thể run
lên bần bật vì đói. Điên cuồng chat với những người bạn thân thiết, lo cho xong
công việc của mình. Quay và quay, chóng mặt thì thôi…Tô mì lạnh ngắt lúc nào
không hay, nở ra, và váng mỡ đóng lại, gớm ghiếc. Ngoài ô cửa sổ là không gian
của đêm về khuya, vô thường. Vậy mà em cứ nằm ôm cái laptop và làm những việc
vô bổ. Chẳng vì điều gì hiện hữu cả. Có lẽ chỉ để phục vụ cảm giác mơ hồ, đầy
chán nản trong tâm hồn em vào một ngày bất ổn bắt đầu lộ hình. Với tay, lấy
điện thoại, màn hình tối sạm vì hết pin. Nên chẳng biết nó tự tắt khi nào.
Chẳng buồn cắm điện sạc, em ném điện thoại như cục gạch vào một góc. Em chẳng
cần quan tâm rằng ai sẽ gọi cho mình, sẽ nói gì với mình… trong ngày hôm nay.
Một ngày không bình thường…


Em phải ăn, ăn để còn được sống, như đã hứa với anh
nữa chứ. Vội vàng đến nỗi sặc cọng mì vào thanh quản. Em ho sằng sặc cả hơn
tiếng đồng hồ. Đến khi làm dịu được cảm giác nơi cổ họng, em lại tiếp tục nghe nhạc
và chơi game. Anh không online, nên em đổi sang status qua một câu chửi người,
như tự chửi mình “Mày chỉ là con Ngu”. Những viên tròn màu sắc của trò Line cứ
nhảy ùm ùm và vỡ… Lòng em cũng khe khẽ tiếng răng rắc. Có những mảnh nhỏ đang
cố tách rời một thực thể. Giống như là Vỡ…


Gần khuya anh online, pm cho em. Mặc dù em biết anh
đã onl tự lúc nào, nhưng để chế độ invi mà thôi. Em lờ anh đi trong âm vực đau
đáu của Nightwish. Em chỉ gửi lên những cái mặt buồn cười và im lặng. Anh cũng thế.
Chợt muốn chửi thẳng vào mặt anh. Anh có còn xem em là người anh yêu nữa ko ?
Nhưng em sợ ý muốn của em là nông nổi, em sẽ hối tiếc, sẽ thấy mình sai lầm,
nên em ngừng cuộc nói chuyện giữa chúng ta. 11 dòng chat, em cau có, em khó
chịu. Anh chỉ “ok” vào như tan biến trước mắt em. Check IP, hoá ra anh vẫn
onlien đấy thôi, nhưng invi với em.



"Anh là như thế
Em là như thế
Từ những ngày cầu vồng không về sau đêm mưa
Dưới đêm mưa, gió mưa hát bằng lời
Niềm tin ta dễ thay, niềm vui dễ vay
Khi xa mặt cách lòng
Ta trở lại với nhau ư ?"




Rãnh rỗi, em lại click vào trang nhà của anh, xem
lại những bài viết cũ của anh, những đoạn lưu bút ban đầu. Một thế giới, không
có em. Ban đầu, em không phải vì tò mò, mà em chỉ muốn tìm thấy chút gì đó gọi
là hơi ấm từ anh. Nhưng càng đi sâu vào, như 1 mê cung đầy những ngã rẽ, mà em
ko biết đâu là lối ra, em bơ vơ giữa muôn vàn câu chữ, như từng mũi dao cứa nát
trái tim mình. Tay em đã chạm nhẹ vào cái gọi
là Quá khứ của anh. Một thứ mà anh chưa từng kể cho em nghe. Chính vì thế nên
em cứ mặc nhiên mà suy luận, tưởng tượng. Âm thanh Nu Metal của Linkin Part như
nhả ra vô số sợi dây của sự phẫn nộ, gào thét, đủ quấn thành một cái kén rất
dày vây lấy trái tim đang rỉ máu… Em lại chơi game, chơi mải miết, những viên
tròn thi nhau vỡ bùm bùm, cổ động cho tiếng răng rắc phát ra từ đáy lòng em…
Không ai nghe thấy cả.


Tức cười, cái ý nghĩ này chỉ vừa thoáng qua trong
đầu em mà thôi. Vì em đã thấy mình lãng phí thời gian rồi, như cách bao người
vẫn nói khi em yêu anh. Bên nhau, có nhau thì khó, chứ chia tay dễ lắm. Có
chăng vì nó quá dễ nên tự nhiên em muốn chia tay…



"Đời thì ngắn.

Giấc mơ lại dài.

Anh giấu đôi tay trước sự chờ đợi của em."




Đã khuya, em không ngủ được, em chuyển sang nghe
Tuấn Ngọc, vẫn chơi Line, vẫn nghe lòng vỡ, vẫn muốn mình chia tay… Em đi ngủ
khi nghe tiếng lẹt xẹt mở cửa sắt để đón ngày mới của những người thức và ngủ
một cách hoàn toàn bình thường. Em lăn ra ngủ, ngủ miệt mài đem theo tiếng hát chạm
đâu rưng rưng đấy của Tàn tro và những viên tròn màu sắc của trò Line bắn xối
xả như đạn vào thành trì của tâm hồn để tất cả vỡ ra, điêu tàn, tan nát.



Bật dậy trong đêm vô thường, Em chuyển sang
Alternative Rock. Song không chơi game nữa mà nằm thừ ra ngẫm nghĩ. Vỡ hết rồi!
Nhuyễn ra như bột xay. Đâu còn gì để nhìn ngắm cái sự vỡ ấy nữa, thì những
tiếng nổ bùm bùm của trò chơi cũng chỉ là hư thanh vô nghĩa. Em chờ đợi thời
gian trôi, cho đến lúc thấy từng phần cơ thể mình cứ xuôi tuột theo trọng lực
trái đất, em cố bật dậy, bước ra ngoài, dạ dày cần được ru êm.



Bật cười với cái định nghĩa mới xuất hiện,


"Biết là không có gì nhưng vẫn dựng
lên chuyện là Điên.


Biết là Điên nhưng vẫn tự làm bản thân mình đau khổ là Ngu.

Biết là Ngu nhưng vẫn không thể dừng là Dại."






Biết là Điên, là Ngu, là Dại,
nhưng phải làm sao đây anh ? Nhìn vào em đây, nhìn cho thật kĩ vào, em có giống
là người đang yêu, đang được sống trong tình yêu hay không ? Biết là anh bệnh,
nhưng em không thể làm gì được cho anh ngoài những lời nói sáo rỗng. Biết là
anh mất điện thoại, thứ duy nhất có thể giúp em giữ liên lạc được với anh,
nhưng ko thể giúp gì cho anh. Em chỉ biết, chờ, điện thoại em luôn mở, chờ điện
thoại từ anh. Bị động một cách hoàn toàn !


Khi không còn cảm giác an toàn bên một người, sẽ
sinh ra ý muốn ra đi. Em chỉ nhìn thấy cả một khoảng trời chông chênh, cô độc
phía trước. Cuộc tình nào rồi cũng sẽ tan, huống chi anh với em trước 3 ngày
đáng nhớ đó chỉ là người dưng.


“Đừng bao giờ giam giữ trái tim em, nếu trong tay
anh không cầm chìa khóa”. Chiếc chìa khóa đó, anh đã ném đi và không hề có ý
định tìm về. Tự nhiên em muốn chia tay, không phải vì tự nhiên hờn dỗi mà nó
tích tụ sau vô số những điều bất ổn kia.


Em khổ sở vì càng chối bỏ tình yêu càng thấy nó
mãnh liệt, em hờ hững vì ngày ngày mình chờ đợi được chăm chút bởi yêu thương
không nền tảng. Một cơn gió cũng thổi bay, một trận mưa cũng rửa sạch, huống
chi cuộc sống đầy bất trắc và bão lốc rập rình.


Anh dẫu có yêu em cho kiệt cùng nông nổi như những
lời anh từng nói. Thì thời gian rồi cũng sẽ cuốn trôi những dại cuồng. Mãnh
liệt như dòng suốt mùa bão lũ, tất cả sẽ tuột khi không con đập nào được xây để
níu giữ, một ngày kia cũng khô cằn chỉ trơ lại sỏi đá đau thương. Em sợ cái mùa
khô thảm hại đó. Sợ lắm anh biết không?


Điều gì tự nhiên trỗi dậy cũng tự nhiên lắng. Em
muốn chia tay và rồi em đã thôi nghĩ đến điều đó. Vì em không đành lòng buông
tay. Vì em không thực lòng muốn ra đi. Giờ đây mình trở lại bình yên như ngày
cũ. Có nụ cười, có những yêu thương…dù cay đắng, thì em vẫn Tin anh.


Vì em yêu anh! Nhưng ngoài bản thân anh, em không
có bất cứ mối liên hệ nào khác với cuộc đời của anh cả. Nếu một ngày anh biến
mất, em sẽ biết tìm kiếm anh ở đâu? Chờ đợi anh vì điều gì? Em sẽ thổn thức với
ý nghĩ: Tự nhiên anh ra đi… Bởi một điều tự nhiên nào đó…



"Một cơn nắng làm anh say…

Một làn gió làm anh chao nghiêng…

Một trận mưa làm anh trôi đi…"



Hay bất cứ điều gì mà em không thể nào biết được. Giống như Tự nhiên em
muốn chia tay. Tự nhiên thì nào có giải thích được gì. Chỉ là Tự Nhiên thôi…



“Những con gió mùa xưa đã trở lại

Xin yêu thương tồn tại với thời gian”
avatar
SauRieng
Newbie
Newbie

Tổng số bài gửi : 45
Điểm : 47
Danh Tiếng : 0
Join date : 19/05/2010
Age : 26
Đến từ : tphcm

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tự dưng em muốn c/t.....:)~

Bài gửi by ♀ [M]ïŋ†Väŋï ♂ on Fri May 21, 2010 7:31 pm

Con gai' viet^' van hay the^' ni`
Yeu^ cke^' ! Chux' con gai' Dk nkoe'
avatar
♀ [M]ïŋ†Väŋï ♂
Junior Member
Junior Member

Tổng số bài gửi : 82
Điểm : 115
Danh Tiếng : -1
Join date : 12/05/2010
Age : 27
Đến từ : _Ħà Ŋội xì pø

Xem lý lịch thành viên http://truyentranh.alo8.com/

Về Đầu Trang Go down

Re: Tự dưng em muốn c/t.....:)~

Bài gửi by HERO_Quydo on Fri May 21, 2010 7:51 pm

Dài qá ứ đọc nữa
avatar
HERO_Quydo
Advance Member
Advance Member

Tổng số bài gửi : 342
Điểm : 335
Danh Tiếng : 1
Join date : 14/05/2010
Age : 24
Đến từ : TH

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tự dưng em muốn c/t.....:)~

Bài gửi by SauRieng on Fri May 21, 2010 11:17 pm

♀ [M]ïŋ†Väŋï ♂ đã viết:Con gai' viet^' van hay the^' ni`
Yeu^ cke^' ! Chux' con gai' Dk nkoe'

vík ji` bố oy =]]]~ thấy hay hay copy ý mòh
avatar
SauRieng
Newbie
Newbie

Tổng số bài gửi : 45
Điểm : 47
Danh Tiếng : 0
Join date : 19/05/2010
Age : 26
Đến từ : tphcm

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tự dưng em muốn c/t.....:)~

Bài gửi by @ gA_kOn_hl on Sat May 22, 2010 12:04 am

coppy ma )
avatar
@ gA_kOn_hl
Senior Member
Senior Member

Tổng số bài gửi : 241
Điểm : 288
Danh Tiếng : 15
Join date : 10/05/2010
Age : 25
Đến từ : ha. long-caoxanh baby =))

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tự dưng em muốn c/t.....:)~

Bài gửi by SauRieng on Sat May 22, 2010 12:10 am

gA_kOn_hl đã viết:coppy ma )
thy` aj nói ko đâu =]~
avatar
SauRieng
Newbie
Newbie

Tổng số bài gửi : 45
Điểm : 47
Danh Tiếng : 0
Join date : 19/05/2010
Age : 26
Đến từ : tphcm

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tự dưng em muốn c/t.....:)~

Bài gửi by Ushashi on Sat May 22, 2010 1:26 am

hàng copy and paste àk thế mà đọc tưởng e nài có nhiều tâm sự nice e rất hay đọc cũng đc

_________________

avatar
Ushashi
Super Moderator
Super Moderator

Tổng số bài gửi : 118
Điểm : 139
Danh Tiếng : 2
Join date : 27/02/2010
Age : 30
Đến từ : Nơi xa lắm lắm ...

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tự dưng em muốn c/t.....:)~

Bài gửi by ke0ng0t on Sat May 22, 2010 6:34 pm

dài tkế ạg
-đk nké :X

_________________

avatar
ke0ng0t
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 380
Điểm : 511
Danh Tiếng : 8
Join date : 08/05/2010
Đến từ : Tkiên -đường 8-} Và tớ là tkjên tkần sa ngã.... =]~

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tự dưng em muốn c/t.....:)~

Bài gửi by Bảo Anh :* on Sun May 23, 2010 12:14 pm

ng được ng viết bài này yêu là người hạnh phúc nhất trên đời
avatar
Bảo Anh :*
Junior Member
Junior Member

Tổng số bài gửi : 103
Điểm : 106
Danh Tiếng : 5
Join date : 14/05/2010

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tự dưng em muốn c/t.....:)~

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết